XtGem Forum catalog

truyenlevi.xtgem.com
Xin Chào! Mozilla/5.0!
23:35
Farmery - Nông Trại Dành Cho SmartPhone
MXH với hình ảnh dễ thương, âm thanh sống động, một nông trại hay nhất mọi thời đại...
Truyện
¤Xách bao ngô lên và đi

[Truyện Ma] Ma nữ

Tình hình dạo này thấy anh em voz chém nhiệt về ma mãnh quá, cũng ngứa miệng lập topic để kể chuỵên em chứng kiến, thiệt 100%, nếu có gió máy sai sự thật em xin được ô tô thông ass ạ
Có 1 thớt "bạn đã từng gặp ma cho hết vào đây", em cũng tính kể ở đó, nhưng em ngại lội page, mà chuyện em kể dài dòng lắm, sợ loãng, nên em mạo muội lập thớt mới để kể câu chuyện ma mà em từng chứng kiến. Em ko tin có ma đâu, cho đến ngày đó ạ, giờ em tin lắm là có ma lắm lắm. Nên bác nào theo trường phái khoa học, cũng đọc giúp em để có lời giải thích cho em với.
Giờ em xin kể đây ạ.
Năm 2008, tui học năm 3 đại học, vẫn thuê nhà ở khu Giải Phóng, đoạn gần 1 nhánh kênh của sông Tô Lịch í, ko nhớ ngõ nào, chỉ biết là ở gần cầu Trắng đường Giải Phóng(ai ở đó điểm danh nhé) đã ở được 1 năm, ko có vấn đề gì xảy ra cho đến khi con em tui nó vào ở chung.
Phải kể về con em tui 1 đoạn ngắn đã, mọi người chịu khó đọc nhé, vì nó là nhân vật chính mà, nó kém tui 1 tuổi, ko phải em họ hàng gì, chỉ là chơi với nhau ở quê, đang luyện thi vào đại học, lên ở chung với tui cho có chị có em. Nó ở được tầm 1 tháng thì xảy ra chuyện.
2 người bạn thân nhất của con em tui là M và P trong đúng 2 tuần lần lượt mất.
Tui thương con bé em lắm, gần như cùng lúc nó phải chịu nỗi đâu lớn khi mất đi 2 người bạn mà nó yêu quý, chuyện của nó đôi lúc tui thấy sao giống trong phim vậy,(nhưng vì lý do cá nhân, tui sẽ ko kể lể dài dòng nữa, vào đề lun ). Con bé sau đám tang M thì lên ở với tui lun, nó bảo ở quê chỉ khiến nó nhớ 2 thằng ghê gớm, nó ko chịu được. Từ dạo đó, con bé bắt đầu bị stress nhiều, ốm đau bệnh tật liên miên, lại hay khóc, rồi khi nào tui đi vắng là y như rằng con bé lấy dao cứa tay, nói chung tay nó nhiều sẹo lắm, nhiều lúc tui bực quát lên với nó, nhưng nó lại khóc lóc và bảo rằng chỉ có cách đấy mới ko làm nó thấy đau đớn trong tim.
Tui hay dẫn con bé đi chơi long vòng Hà Nội, miễn là đừng cho nó ở nhà nhiều, nó lại điên lên cắt động mạch tay mà chết thì tui ăn nói sao với bố mẹ nó. Thường thì 2 đứa leo lên xe đạp đạp dạo quanh bờ Hồ, rồi ngồi trà đá ở Nhà Hát Lớn. Hồi đó, trà đá Nhà Hát Lớn còn đang thịnh, người người lên đó ngồi uống trà, hóng xe cộ đi lại, 2 đứa ngồi uống trà đến 11h đêm mới bò về nhà. Tối hôm đó, 2 đứa về muộn, khỏang 12 h mới về đến cổng, mở cổng đi lên gác, tả sơ qua về phòng trọ tui cái đã, nhà chủ có 4 tầng, mỗi tầng 2 phòng và 1 nhà vệ sinh. Phòng tui ở tầng 2, cầu thang riêng và đi vòng phía sau nhà chủ, dưới chân cầu thang có 1 cánh cửa sắt bị khóa, nghe cô chủ bảo là nhà kho, vứt các thứ tùm lum dưới chân cầu khóa lại cho chắc thôi. Khỏi phải nói, cái hẻm từ cổng vào cầu thang chỉ rộng khỏang 1m, sâu tầm 3m, tối hun hút, đặc biệt cực tối ở cái gầm cầu thang í. Phòng tui đi ngang qua 1 phòng, phòng này là ông mà cô chủ nhà gọi là bố chồng và bác trai con ông ở, và có ban thờ =..=, nói chung mỗi lần qua phòng này cũng hơi hốt vì ảnh thờ người chết hướng thẳng với cửa ra vào.
Kể sơ cua đó thôi, tiếp vụ con bé nhé, sau khi 2 chị em đi qua gầm cầu thang và leo lên gác 2, hồi đó mình cũng gan dễ sợ, chẳng sợ ma miếc gì ^^ về tới phòng, thì còn bé tự dưng quay ra tui hỏi trong khi tui mở khóa phòng:
- Chị gọi em à?
Tui ngạc nhiên, bảo từ nãy bận mở cửa, gọi cô làm cái gì. Con em tui ko nói gì, rồi đi vào nhà.
Không chỉ có hôm đó thôi, những ngày sau, đôi khi đang ngồi học bài, tui xem phim, nó cũng quay qua hỏi tui: - chị gọi em à? Mà tui có dở hơi gọi nó là H đâu, tui với nó hay gọi nhau bằng tên nick blog(hồi đó thịnh hành blog mà), nên tui bảo nó có vấn đề rồi. Nó bảo, rõ ràng em nghe thấy có ai gọi tên em mà.
Tui mới giật mình, hỏi:
- Thế à? Em có hay nghe thấy ko?
- Có, từ dạo hôm đi chơi về khuya đó, em hay nghe thấy có ai gọi em theo kiểu giật giọng í, em cứ tưởng là chị, rồi chị bảo ko phải nên em ghê lắm à.
- Thế gọi thế nào?
- Rõ ràng có ai gọi em là :” H ơi! H ơi” mà.
Tui với nó bắt đầu đoán già đoán non, có thể là thằng M về gọi con bé, nhưng con bé gạt phắt, bảo, thằng M ko gọi tên nó hẳn ra thế. Hay có thể em có khả năng biết tương lai, biết đâu tiếng gọi đó từ tương lai muốn em giúp đỡ thì sao, nó cũng gật gà gật gù. Hai chị em vẫn đi chơi như bình thường, lúc về sớm lúc về muộn, có mỗi việc mài đít ở Nhà Hát Lớn mà ngày nào cũng đến, đôi khi thấy tuổi trẻ thật phi thường. Nhưng mà mọi suy đoán đều trật lất, khi mà bẵng 1 tháng, con bé bắt đầu nằm mơ, những giấc mơ lặp đi lặp lại một cách đáng sợ…
Tiếp nhé nếu ko em ăn của các thím chắc sứt đầu mẻ trán.
Và em khẳng định là có thật nhé, ko gió máy, chỉ gió máy vụ đối thoại thôi, vì lâu rồi sao mà nhớ mình đã nói những cái gì cơ chứ, em sẽ cố gắng nhớ lại từng chi tiết để kể cho dài dòng, các thím đọc cho ngốt, thím nào lười đọc thì thôi vậy, bỏ qua chuyện hay
Tui với con em nó vẫn đi chơi bờ Hồ thường xuyên, hình như dạo đó nghiện trà đá bờ hồ mí trà đá Nhà Hát Lớn rồi hay sao í. Tại cũng rảnh rang, con bé em thì từ dạo 2 thằng bạn thân mất, nó nói với tui là nó ko học được cái gì vào đầu, nên năm nay nó ko thi đại học nữa, chờ tinh thần ổn định. Tui được cái chiều con bé, nó phân tích thế tui cũng thấy thương, giờ nghĩ lại, thấy mình ko phải, nếu mà hồi đó bắt ép nó ôn thi, thì nó vẫn giữ được nếp học, nếu năm đó ko đỗ thì còn năm sau, thì con bé sẽ có cái bằng trong tay, âu cũng là do tui hồi đó còn trẻ con, ko được suy nghĩ sâu xa như bây giờ.
Thôi, lại lan man, kể tiếp vụ kia. Một buổi sáng cuối thu, tầm giữa tháng 9 hay sao í (ko nhớ nổi thời gian) 2 chị em ngủ dậy thì con bé túm chặt tay tui nói:
- Hôm qua em nằm mơ kinh quá chị ạ.
- Mơ gì? - Tui ngái ngủ hỏi lại nó.
- Em mơ thấy có cái bóng trắng đứng ngoài cửa sổ dòm em
Miêu tả sơ qua cái phòng của em hồi đó cho các bác tưởng tượng. Phòng thuê mà, nên chỉ rộng khoảng 16-18m2 gì đó thôi, có ban công trước cửa phòng nè, cửa sổ với cửa chính ở cùng 1 bên tường nhé, khi mà đi qua hành lang tới cửa chính, rồi đi 1 đoạn nữa là thấy cái cửa sổ. Giường gỗ xịn, kê đối diện với cửa sổ, cách 1 cái bàn học nhé.
- Gì mà ghê vậy? Chắc người mệt nên cô lại mơ linh tinh thôi mà. Thế có nhìn thấy rõ ko?
- Em cũng ko biết là mơ hay thực nữa, em thấy cái bóng này từ mấy hôm trước rồi. Lúc đầu cũng nghĩ như chị, nhưng rồi em cứ thường xuyên thấy nó., mà càng ngày cái bóng đó càng rõ chứ. Nó thật lắm, cái cảm giác sợ sợ khi nhìn thấy nó, nhưng chẳng hiểu sao đến sáng thì em lại nghĩ mình nằm mơ chị ạ.
tui bắt đầu hơi hốt hốt rồi, cứ thử tưởng tượng có người đứng ở cửa sổ nhìn chằm chằm vào mình thì cũng hơi kinh. Nhưng vì tui có nuôi thêm con mèo, nên cửa sổ lúc nào cũng phải mở để cho nó leo ra ngoài đi vệ sinh , thế nên dù con bé có kể vậy, tui cũng hông có đóng cửa sổ.
Vả lại, chỗ ban công ở bên ngoài gần cửa sổ vứt đầy giác giường, bàn ghế hỏng thì chẳng có thằng nào nó trèo qua cái đống hổ lốn đó mà ngó nghiêng chị em tui chỗ cửa sổ. Tui cũng vẫn nghỉ chắc là do con bé tưởng tượng. Nhưng tui lầm, con bé vẫn mơ giấc mơ ấy, lúc thì thường xuyên, lúc thì thi thoảng, lại một buổi sáng giữa tháng 10, khi tui tỉnh dậy thấy con bé nó mắt đỏ hoe nằm ôm tui chặt cứng, rồi chắc lại nhớ thằng M đây mà. Tui ôm con bé vỗ về, hỏi han:
- Lại khóc à? Nín đi chị thương.
Nó quệt nước mắt, kể:
- Hôm qua em lại thấy nó(cái bóng) chị ạ. Lần này rõ lắm, em biết chắc nó là con gái chị ơi
- Em thấy rõ mặt nó ko?
- Em không thấy rõ lắm, chỉ thấy cái bóng đó có mái tóc dài lắm, nó cứ đứng ở giữa cửa sổ nhìn chằm chằm vào em này.
Tui gai hết cả người, trí tưởng tượng lại bay bổng, thế là 2 chị em cứ nằm ôm nhau nói trước là tui với nó ko phải les đâu nha, bằng chứng là hồi đó tui thích 1 zai ghê gứm, cứ thích âm thầm thui, ôi đúng là tuổi trẻ
Tui nghe đâu đó có người mách ma sợ tỏi với dao, nên tui mua ngay 1 bó tỏi về nhà treo đầy trên cửa sổ (cửa sổ vẫn cứ phải mở) dao kê dưới đầu giường chỗ con em nằm, xong đâu đấy tui bảo với con em:
- Yên tâm rồi, ma nó sợ tỏi lắm, kê dao đầu giường con ma sẽ ko làm gì em đâu. Đi trà thôi nào.
Vẫn giữ nếp cũ, 2 chị em ăn cơm xong lại đạp xe lên Nhà Hát Lớn ngồi, cũng ko hẳn là ngồi có 2 chị em đâu, mà hồi đó còn có rất nhiều người lên đó ngồi, riết rồi 2 chị em quen được khá khá người trên đó, đặc biệt chơi thân với anh chị làm ở web tình nguyện trẻ, cũng đôi khi theo chân anh chị đó vào làng sos ở Mai Dịch thăm các trẻ em bị chất độc màu da cam. Mà lạ là hồi đó, ai cũng mê rock rít cơ, riết thành ra 2 chị em cũng nghiền, hay theo mấy người bạn xem show rock: hết Tiger translate, hrc, rồi các show be bé ở trường kiến trúc, xây dựng, ...
(có thím nào nghe rock thì biết năm 2008 có show rock your passion, show rock đầu tiên được lên tivi khung giờ cao điểm lúc 7h tối í, mà hơn 1000 người tham gia đó, các thím xem clip đó sẽ thấy có quét qua 2 con bé là tụi tui đó
link clip đó nè youtube.com/ watch?v=WUj1Wm0q rPw, giây thứ 36-38 nhé , để tránh có thím nào nằm vùng, thì đừng có kể với con em tui là tui đem chuyện nó lên voz kể lể nhé)
Hồi tưởng lại hồi đó, ở nhà hát lớn có 2 con bé con hay để xe đạp dưới bậc thang nhà hát lớn, 1 đứa tóc xoăn tít xù mì như mì tôm (con em tui đó) 1 đứa tóc ngắn ngủn, 2 đứa mặc áo đen, dây dợ đeo lủng lẳng ở tay, cổ, móng tay móng chân sơn đen sì, tui có chút khiếu vẽ vời, nên hay lấy mắt nước vẽ mấy cái hình lên gò má cạnh đuôi mắt, nhìn rất chi là bụi đời, lại kể 1 đứa bạn chết, 1 đứa thất tình, nên đứa nào cũng tâm trạng, tập toẹ hút thuốc, riết thành thói quen (các thím đừng ném em, con gái dân rock đứa nào cũng phì phèo điếu thuốc, mí lại, hồi đó trẻ trâu, nghĩ hút thuốc quên sự đời, ai dè có quên được cái gì đâu, sầu lại càng sầu, lại còn có vẻ phong cách nữa chứ) Miêu tả tui hồi đó xíu thôi, để các bạn tưởng tượng là tui cũng mạnh mẽ như con trai, nên việc đối mặt với ma mãnh ko liễu yếu như các gái khác nhé, còn giờ tui ngoan lắm à, đi làm rùi, thành con gái chính cống rùi, hiền lắm à
Thôi lại trật lất vấn đề rồi, quay lại chuyện cái bóng
Bẵng đi khoảng độ dăm hôm thì đêm của 1 hôm nghe đâu là khoảng 25-27 tháng 10 gì đó đó, tui đang ngủ ngon thì con em tui đập tui 1 cái vào mặt rõ đau, tỉnh cả ngủ, tui quay qua thấy con bé đang mắt mở trừng trừng nhìn ra cửa sổ, tui lay nó mà nó ko ý kiến gì, mãi 1 lúc nó mới tỉnh hay sao í, nó ngồi dậy ôm tui khóc, hồi đó chắc con bé tốn mấy chục lít nước mắt quá, hết khóc 2 thằng bạn, đến khóc con ma, tui vỗ về 1 lúc cho nó bớt sợ nó mới kể với tui làm tui nổi hết da gà, mất ngủ tới sáng. Nó kể nó lại thấy bóng đứa con gái đó, lần này thì nhìn thấy rõ hơn rồi, con bé đó trẻ lắm, tóc mái cắt cụt lủn giữa trán í, ko có lông mày, cứ đứng gần sát cửa sổ nhìn con em tui, rồi mãi sau con em tui thấy con bé nhành miệng ra cười với nó mà điều đặc biệt là...miệng nó ko có 1 cái răng nào, toàn lợi là lợi...
(đi làm việc cái đã, sếp lại giao việc rồi, chiều rảnh thì kể vậy, còn ko các thím cố đợi đến mai nhé, đừng em tội nghiệp, em chỉ kể chuyện thôi, chớ ko có viết truyện ạ )
Mới có từ sáng tới chiều mà các thím em ghê vậy
Thôi, để em hầu các thím, cố kể tiếp kẻo lại ko mang hết về xây nhà mất thôi.
Ngoài ra, con bé còn nghe thấy tiếng nước róc rách chảy đâu đó nữa.
Đến sáng bảnh mắt, tui mới hỏi kĩ con bé về đêm qua. 2 đứa lại ngồi phân tích, từ đợt con bé bắt đầu nằm mơ, nó ko nghe thấy tiếng ai gọi nó nữa, mà cứ nghe thấy tiếng nước chảy, hồi đầu nhỏ lắm, nó cứ nghĩ tiếng nước ở nhà vệ sinh (nhà vệ sinh chỗ đó của tui cách phòng tui 1 phòng là của ông với bác chủ nhà ở nhé) ko để ý, tới hôm qua thì nghe rõ lắm, cứ như ngay sát bên tai í. Thế là tui suy ra, chắc con ma đó chết đuối, dám lắm ấy chứ. Tui với con bé đó biết chuyện ko còn đùa được nữa, thế là chạy xuống nhà hỏi cô chủ nhà:
- Cô ơi, cho tụi cháu hỏi ở đây ngày xưa có phải có ai chết đuối ko ạ?
Cô chủ ngớ người một chút, rồi cảnh giác:
- Có chuyện gì à? Khu này làm gì có người nào chết đuối đâu.
Nhìn lại cũng đúng thật, khu tui ở một bên là nhà, 1 bên là con kênh đen ngòm, chưa đủ sâu để làm chết ai. Nhưng nhỡ đâu ko chết vì chết đuối thì chết vì mùi thối thì sao (1 nhánh của sông Tô Lịch mà)
- Dạ không, cháu chỉ hỏi thế thôi. Không có gì đâu cô.
Cô chủ cũng không hỏi nhiều, tụi tui lếch thếch đi lên. Tui cũng thắc mắc, thế quái nào mà tỏi ko làm gì được con ma nữ đó, con dao cũng chẳng tác dụng gì. Đúng là ăn hại. Sau này lướt truyện ma nhiều, mới biết để dao đầu giường cũng phải để đúng cách, nếu ko thì ko tác dụng gì, nhớ mang máng là dựng con dao ấy lên chứ ko để nằm xuống. Nhưng vẫn ko chịu dỡ mấy chùm tỏi xuống khỏi cửa sổ, dao vẫn kê đầu giường, dù sao lúc đó sợ rồi, cứ nghĩ mấy thứ đó ko tác dụng nhưng có còn hơn không.
Lại nói, tại sao chỉ mình con bé em tui nó thấy con ma đó, còn tui như bị mù điếc, ko nghe thấy ai gọi tui (dù tui trùng tên con bé đó), ko thấy con ma đó ở ngoài cửa sổ, ko mơ miếc gì về con ma đó dù ngày nào 2 chị em cũng thảo luận về nó, cứ như tui chẳng có tí liên quan nào đến mối quan hệ của con em tui với con ma đó, bị ra rìa rồi í. Nhiều lúc nghĩ mình cũng ganh lắm, muốn nhìn thấy ma 1 lần xem ra sao, có són nước đái như lời mọi người vẫn kể hay ko, nhưng nhiều lúc nghĩ lại, cũng thấy mình may mắn, ko bao giờ nhìn thấy cõi âm. Sau này mới biết, do con em tui nó ốm yếu, bệnh tật, nên bọn ma mãnh nó dễ tiếp cận, còn tui khoẻ như ri, ko đau yếu chi hết, khí Dương trội nên bọn ma nó chả làm gì được.
Tui bàn với con em, bảo nó về quê nói với mẹ để đi xem bói xem nó đang đối mặt với cái gì, vì mẹ nó hay đi hầu đồng nên chắc biết rõ vấn đề tâm linh này hơn mấy đứa ù ù cạc cạc như tui. Nhưng con em nó ko chịu, nó bảo nó ko muốn mẹ nó lo, mấy cả nó ko muốn về nhà lúc này, chuyện gia đình con em tui phức tạp lắm, kể nữa lại dài dòng, túm cái váy lại thì là lúc đó rất căng thẳng, con em tui nó chẳng muốn về chút nào.
Tui kéo một bà chị về ngủ cùng cho đỡ sợ, 3 người vẫn hơn 1 người. Phải nói, hồi đó cũng vui, cứ khi nào đứa nào buồn vệ sinh thì kéo đàn kéo đống đi ra hành lang, 1 đứa vào, 2 đứa đứng ngoài đợi, thay phiên nhau trông đi tè ), rồi lại nằm kể chuyện cười cho nhau nghe, phải nói bà chị kia của tui cũng có khướu kể, bả kể chuyện nào thì cười chảy nước mắt luôn chuyện ấy (cũng dân rock rít nhé). Nói chung rất vui.
Nhưng đến nửa đêm, tui giật mình tỉnh dậy vì tiếng con mèo nhà tui gào kinh quá, thì thấy con em tui lại mắt mở trừng trừng nhìn về phía cửa sổ, cái mặt nó vô hồn lắm, tui nhìn cũng hãi kinh, tui lay ngay bà chị dậy để bà ấy xem biểu hiện con em tui cho bà biết 2 chị em tui ko bịa chuyện. Quan sát con em 1 hồi, vẫn thấy nó mở trừng mắt nhìn về cửa sổ, tui ngó cái cửa sổ thì chẳng thấy cái gì cả, nhưng vẫn rợn rợn, tui gọi nó, nó chẳng thưa gì. Đến lúc vỗ mạnh vào vai kêu nó dậy, lúc đấy nó mới lại như tỉnh giấc, ngồi dậy ôm riết lấy tui với chị kia, hoảng loạn, khóc như chưa bao giờ được khóc. Lại còn bắt tui đi đóng cái cửa sổ vào. Tui cũng hơi ghê, nhưng vì lo cho con em, nên lấy hết can đảm bò ra khỏi giường, đóng cửa sổ. Ngó quanh nhà với gầm giường thì thấy con mèo nhà tui nấp sau gầm giường giương mắt nhìn tui, tui gọi nhất định ko ra, lại còn nghe thấy tiếng gừ trong cổ họng nó như đang đe doạ tui ấy. Tui cũng hãi, nhảy ngay lên giường, 3 chị em ngồi 1 góc, thấy lạnh lạnh người, da gà nổi hết lên, thì kéo chăn trùm kín người. Sau một hồi khóc lóc sốt hết cả ruột, tui với chị kia cũng dỗ được con bé nín, bắt nó kể xem nó thấy gì.
Nó lại thấy con ma nữ đó, con ma tóc mái cụt lủn, ko có lông mày, ko có răng đó vẫn nhe cái miệng toàn lợi là lợi ra cười với con em tui, nó cứ đứng đó cười mãi ko thôi, con em tui thì chết trân nhìn nó như bị thôi miên, cảm giác rất kinh và sợ hãi, nhưng nó ko tài nào động đậy được chân tay, ko tài nào mở miệng được, ko tài nào nhắm mắt được. Cho đến khi con em tui thấy tay con ma nữ đó ,bàn tay trắng ởn, ngón tay dài gấp đôi bình thường đầy xương xẩu, thò vào trong cửa sổ một cách từ từ, từ từ… thì con em tui được tui với chị kia lay tỉnh. Tui với chị ko ai nói câu gì, chỉ nhìn nhau, mắt xanh lại, sợ ko động đậy được. (Các thím nao ngồi vào lúc nửa đêm gần sáng kể chuyện ma cho nhau nghe, mà nhìn vào mắt nhau đi nhé, lúc đấy tởm lắm,)
12
Google +
Keywords:
SEO :Bạn đến từ:
1 | 1 | 25
truyenlevi
sitemap.html|sitemap.xml|urllist.txt